Tư vấn trực tuyến

Nếu bạn nói rằng bạn có thể nói tiếng Anh thành thạo trong 6 tháng, tôi sẽ bái bạn làm sư phụ và thật sự nếu bạn tin vào điều này, bạn không cần phải đọc tiếp……………….và tôi sẽ gọi bạn là ” chicken”.

Có những quy luật trong giáo dục, nhất là trong tiếng Anh, mà chúng ta phải thừa nhận là ‘định đề’, trước khi bàn tiếp. Đó chính là:

  1. Practice makes perfect (Luyện tập tạo nên sự hoàn hảo)
  2. 80:20: Thành tích học tập nằm ở 80% công sức của học viên và 20% công sức của giáo viên, môi trường, phương pháp

Trước khi đi tiếp, xin chắc chắn rằng các bạn đọc từ “perfect” trong câu trên là / ˈpɜːrfɪkt/ chứ không phải /pərˈfekt/. Sở dĩ phải nhắc hờ như vậy, vì chắc nhiều bạn cũng đọc câu này sai.

Bàn về cái số 1:

– Rất nhiều bạn, hay hỏi giáo viên, hoặc lên mạng search “cách nào để nói tiếng Anh trôi chảy” hoặc “cách nào để nghe hiệu quả”, hay đại loại thế. Các bạn sẽ có nhiều câu trả lời, chắc chắn rồi! Riêng kỹ năng nói thôi, thì có cả 101 cách ấy:

  • Nói một mình trước gương
  • Đọc to những câu tiếng Anh một cách trôi chảy
  • Đến các câu lạc bộ giao lưu
  • Cố gắng nói tiếng Anh trong lớp
  • Gặp người nước ngoài nói tiếng Anh

– Cho dù đó là cách gì đi nữa, thì cốt lõi của vấn đề cũng rất đơn giản: tất cả các cách đều hướng bạn đến việc luyện tập nhiều hơn, nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Đến khi lượng tăng đủ –> biến thành chất mới: nghĩa là khi luyện tập đủ lượng, bạn sẽ cảm giác mình tăng lên 1 level mới.

– Chắc nhiều bạn đã từng nghe nói về Phương Pháp Phản Xạ của Anh ngữ Không Gian, và chắc các bạn sẽ thấy nó vô cùng hấp dẫn, và huyền bí. Thật sự thì, nó có sự hiệu quả riêng của nó, và tính hiệu quả đó đạt được thông qua 1 việc: giáo viên làm đủ kỹ thuật (dạy đọc, rồi dùng hình ảnh, rồi dùng điệu bộ tay chân) để giúp học sinh nhớ từ. Nghĩa là bạn phải ĐỌC RẤT NHIỀU, LIÊN TỤC trong lớp học –> bạn nhớ từ đó. (còn về khuyết điểm của phương pháp này, mình không tiện nói, vì chê bai nhau là điều mình không thích làm, nên nếu ai hỏi riêng thì mình sẽ trả lời nhé)

– Và chắc nhiều bạn cũng đã nghe tới phương pháp Effortless English của AJ Hoge. Cái tên nghe cũng hấp dẫn: effortless = không cần tốn công sức, nghĩa là bạn học không tốn tí tẹo công sức nào! :v Nghe vui vậy thôi! Bản chất của Effortless English là gì? Mỗi ngày, bạn sẽ nghe (và lặp lại) 3 lần/ngày: sáng, trưa, tối… Đến đây, theo bạn nghĩ là “effortless” hay “effort-ful”? (từ ‘effort-ful’ không có trong từ điển, mình chế ra cho vui thôi :v ). Một ngày mà nghe 3 lần, thử hỏi sao mà không thấm! Bạn uống thuốc tránh thai, mỗi ngày uống 1 viên, lỡ quên thì uống lại từ đầu :v Cho nên, việc luyện tập liên tục rất quan trọng đối với effortless English. (mình nói ví dụ thuốc tránh thai cho vui thôi, các bạn đừng có chém mình, hay bàn ra bàn vào làm gì) :v

– Lý Dương ở Trung Quốc có phương pháp Crazy English: học thuộc lòng từng câu tiếng Anh luôn. Ông này được cái là không đặt tên hoa mỹ cho phương pháp của ổng nghĩ ra, mà đơn giản là: đọc đi đọc lại một câu, đến khi trôi chảy thì thôi. Lại một lần nữa, việc “đọc đi đọc lại” giúp người ta nhuần nhuyễn.

– Gần đây, lại có nhiều phương pháp “mới nổi”, với những cái tên nghe hấp dẫn như: phương pháp học Anh văn siêu tốc, phương pháp học Anh văn bằng phương pháp thiền + NLP… (Nếu là mình, chắc mình sẽ đặt tên phương pháp mới là: học tiếng Anh với tốc độ tên lửa, hoặc học tiếng Anh với tốc độ phi thuyền…) :v

– Có điều mà chỉ những người chuyên môn giảng dạy mới biết, đó chính là, những phương pháp trên không hề được liệt kê trong sách “Teaching methodology” (phương pháp giảng dạy) – cẩm nang hệ thống các phương pháp trong lịch sử của thế giới. Vì suy cho cùng, phương pháp phản xạ cũng chỉ là 1 đứa con nhỏ của direct method (xuất hiện cách đây cả trăm năm), hay effortless English cũng sinh ra từ repetition drill.

– Tóm lại phần này, các phương pháp ngày nay có thể rất đa dạng, đủ tên gọi, song cốt lõi của tất cả cũng hướng người ta đến việc luyện tập thật nhiều. Đó chính là lý do vì sao bạn sẽ không nghe Hội đồng Anh hô hào về một phương pháp cụ thể nào cả, vì phương pháp giảng dạy tiếng Anh của người ta đã quá lâu đời, không phải một sự bộc phát ngẫu hứng ra tên mới, mà nó ở góc độ triết lý rồi.

 

 

Bàn về cái số 2:

– Việc luyện tập nhiều (như đã trình bày ở trên) đi liền với một thực tế là: chính bạn sẽ là người luyện tập, chứ không ai khác. Việc trông chờ một phương pháp nhẹ nhàng, hiệu quả, chỉ là biện minh cho một tinh thần thiếu ý chí, một tâm hồn lười biếng, và là một công cụ kiếm tiền của các nhà quảng cáo quá mức.

– Môi trường học tập có thể tốt hơn (ngồi học trong điều hòa mát mẻ, phòng ốc sạch sẽ, giáo viên nhiệt tình, phương pháp giảng dạy sinh động hơn), nhưng cái chính vẫn nằm ở người học. Người học mà không tự nỗ lực, thì đảm bảo rằng không có phương pháp diệu kỳ nào có thể cứu rỗi sự lười biếng đó cả (có thể có, khi người ta nạp chương trình vào não con người, nhưng trong phim Matrix vậy)

– Tu thân –> tề gia –> trị quốc, nhưng trước khi tu thân thì phải chính tâm, thành ý. Mình phải có một quyết tâm học tập đi đã, và hãy cho phép bản thân bỏ ra 3 hoặc 6 tháng học tập, liên tục, thì khi đó mới mong có sự tiến bộ.

– Nhiều bạn tìm đến những phương pháp mới với óc tò mò, và niềm hi vọng rằng nó sẽ giúp mình học nhẹ nhàng hơn. Đến khi bắt đầu một phương pháp mới chừng 1 2 tháng, cái chí khí ban đầu tuột giảm, dễ dàng bỏ cuộc giữa chừng, và trôi dạt vài tháng, có khi cả năm hơn, trước khi cập bến vào 1 hòn đảo với một phương pháp mới, và quá trình cũ lại lặp lại.

– Bản thân tôi là người đã tìm hiểu nhiều phương pháp, từ các sách hàn lâm của nhà giáo dục học Jeremy Harmer, các tài liệu chính quy, cho đến các phương pháp mới nổi, những cái tên lạ lẫm ở những trung tâm mới, để áp dụng linh hoạt vào lớp học của mình, hòng lấy điểm mạnh của phương pháp này bù vào điểm yếu của phương pháp kia (vì chung quy lại, phương pháp nào cũng có yếu điểm cả), và tôi vẫn khẳng định 1 câu chắc chắn rằng: nếu người học không có ý chí nỗ lực tự học, thì không phương pháp hay thầy cô nào có thể giúp được cả; và cốt lõi của vấn đề chỉ nằm ở chỗ bạn luyện tập đã đủ lượng chưa?!